Bốn mươi năm: một khúc tâm tình

Cảm xúc bồi hồi xúc động của Ngày kỷ niệm 40 năm truyền thống Nhà giáo Việt Nam 20/11/1982- 20/11/2022; hôm nay, học trò xứ Tiên gặp lại thầy cô, bạn cũ, trường xưa; nhớ tình cảm yêu thương của bao thế hệ thầy cô đã dành cho quê hương Tiên Phước thân thương nầy; trong lòng của mỗi người, cảm xúc thật bồi hồi khó tả. Từ trong ký ức biết bao hình ảnh gắn bó yêu thương một thời chợt hiện về, những vần thơ được ôn lại với bao niềm  thương nhớ. 

Bốn mươi năm, một khoảng thời gian đủ dài cho bao sự thay đổi, bao điều diệu kỳ sãy ra trên quê hương Tiên Phước. Và cũng trong khoảng thời gian đó, cùng đi theo mỗi hoài bão, mỗi ướt mơ của cuộc đời con người là những kỷ niệm không thể nào quên về một thời gian khó mà đầy cảm xúc, trăn trở và khát vọng. Bao lớp học trò, những người thầy, người cô; những bậc cha mẹ đã từng đi qua quãng thời gian ấy  nơi miền quê Tiên Phước sẽ mãi mãi mang trong tâm hồn  những kỷ niệm đẹp như những bài thơ dạt dào cảm xúc. 

UBND huyện Tiên Phước tổ chức Lễ kỷ niệm 40 năm  Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11/1982- 20/11/2022

Ngày ấy, những “Người đưa đò” nơi miền núi xứ Tiên đã dành biết bao tâm huyết, tình cảm và trách nhiệm với sự nghiệp trồng người. Nơi miền quê còn vô cùng gian khó, khi đất nước vừa thống nhất đang bắt tay vào hàn gắn những vết thương chiến tranh. Cuộc sống thiếu ăn, thiếu mặc… nhưng tình cảm của thầy, cô dành cho học trò thì không bao giờ thiếu. 

Còn gì xúc động hơn hình ảnh cô giáo khi ngồi chấm bài mà thông qua từng  nét chữ đã nhớ khuôn mặt học trò và bật khóc vì thương cảm: “ Đêm con ngủ với ba/ Mẹ một mình trước chồng vở tập/ Ngọn đèn dầu hiu hắt/ Soi bóng mẹ lặng im/ Đố con thấy gì sau nét chữ kia?/ Một khuôn mặt lấm lem bùn đất/ Một mái đầu vàng khô đỏ quạch/.../ Sao mẹ lặng im/ Sao mẹ không lật vội những trang vở mực nhòe...” (Bài thơ:  Nói với con-  tác giả ĐT)

 Tôi vẫn còn nhớ khi mùa xuân về ở xứ Tiên ngày ấy, trong hơi ấm lẫn chút lạnh giá sau mùa đông còn lại, ngắm hoa mai nở, cô giáo La Thị Diệp đã nói lên những tâm tình, trăn trở rất thật của mình trong bài thơ Hoa mai nhà cô giáo: “ ...Đâu phải quên cái lạnh đã nhòa/ Cánh hoa mỏng se gầy vẫn thắm/ Cho người vui, những ướt mơ say đắm/ Một đời mai gian khổ bao lần/ Không phải em cười em chẳng gian nan/ Chiếc áo phẳng cho lòng em gấp nếp/ Những toan tính làm gì hoen vẻ đẹp/ Đời choàng lên cơm áo đến sân trường...” .

Từ tình yêu thương học trò, yêu miền quê Tiên Phước, giữa những suy tư đời thường, chính cô giáo ấy đã trải lòng mình qua một vần thơ khác: “ Tôi bước đi dưới ánh hồng mới nở/ Nghe niềm tin len lỏi chảy trong hồn/ Nhịp đời quen vẫn nghe lòng bỡ ngỡ/ Buổi mai này âu yếm mái trường thôn...” .

Phòng Giáo dục & Đào tạo huyện Tiên Phước tổ chức gặp mặt quý thầy cô công tác tại phòng từ năm 1975 đến nay

Đem cái chữ đến những miền quê còn hoang sơ, vượt qua những đèo dốc còn nham nhở đá sỏi và um tùm lau lách người giáo viên vẫn thốt lên những vần thơ làm nôn nao lòng người. Trong dịp gặp gỡ đầy xúc đọng hôm nay, một thầy giáo đã đọc lại bài thơ  Chiều trên đỉnh đèo-  của tác giả: Thọ Linh : “ Trường xa vẳng tiếng trống dồn/ Lên đèo mỏi gối chân chồn chực say/ Bềnh bồng tưởng ngập trong mây/ hồ sơ giáo án chất đầy ba lô/ Em đi qua lá vàng khô/ Lắng nghe nước chảy bên bờ đá rêu/ Nôn nao rộng bước chân chiều/ Nắng vàng trăn trở đỉnh đèo bâng khuâng” .

Trong khó khăn, tình cảm xẻ chia, thông cảm của đồng chí, đồng nghiệp cũng rất đằm thắm, nhẹ nhàng đã được thầy giáo Nguyễn Ngọc Mẫn viết qua bài thơ Tặng em- cô giáo phương xa : “ Có gì lạ không em/ Đây miền quê Tiên Phước/ Chắc xứ núi lắm đèo, lắm dốc/ Quá phiền lòng cô giáo trẻ phương xa?/.../ Những đồi sim nở hoa/ Những mái trường vách đất/ Có gì lạ không em/ Đây miền quê Tiên Phước...” 

Trước khi làm thầy cô, các thầy cô cũng từng qua một thời áo trắng và khúc tâm tình thuở học trò đã trở thành nổi nhớ, thành hành trang cho khúc tâm tình kế tiếp: “ ...Bước chân mòn trên những nẻo ngược xuôi/ Ta khôn lớn và bắt đầu nổi nhớ/ Thương cây bưởi tiếc mùi thơm sách vở/ Bao rộn ràng và tóc úa phôi pha/ Giờ ta qua cây bưởi gió la đà/ Cánh hoa trắng đưa mùi thơm ký ức/ Mái trường đó ta về nghe day dứt/ Thầy đâu rồi- ta làm lại tuổi thơ...(Bài thơ Hoa bưởi-  tác giả Phạm Thị Xuân Lệ).

Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng tổ chức Lễ kỷ niệm 40 năm  Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11/1982- 20/11/2022

Trong những ngày kỷ niệm thật sự ý nghĩa nầy, thầy Nguyễn Khánh, người thầy đã có thời gian dạy học và công tác ở ngành Giáo dục và Đào tạo huyện hơn 40 năm nay đã nghỉ hưu, xúc động viết bài thơ Hoài ức trắng trên sông “…Gác mái chèo về phía chiều trôi/ Hoài ức cũ trắng bọt bèo sóng nước/ Khách sang sông qua bao miền xuôi ngược/ Có về thăm bến cũ tháng năm nào?...” và cũng trong bài thơ nầy thầy đã khái quát khá trọn vẹn hình ảnh người thầy với đoạn thơ thật xúc động: “… Đức độ hy sinh, tâm huyết đoạn trường/ Ngày trở về vẫn tấm lòng trong trắng/ Bởi mái đầu còn thơm mùi phấn trắng/ Nên tóc bạc màu hoài niệm dấu xưa…”

Học trò cũ thăm thầy, cô

Bốn mươi năm, thời gian trôi đi nhanh quá, sự nghiệp Giáo dục- Đào tạo Tiên Phước đã lớn mạnh không ngừng. Những ngôi trường mới khang trang đã thay thế cho trường xưa mái tranh vách đất. Cây phượng, cây bàng năm nào giờ đây đã cao lớn, sum suê. Bao lớp học trò đã trưởng thành đang đóng góp xây dựng quê hương hoặc đang sinh sống, công tác trên mọi miền đất nước. Mái tóc thầy cô ngày đó giờ đây đã bạc...nhưng những vần thơ và một khúc tâm tình còn đọng lại khi cuộc sống đã thay đổi rất nhiều. Những ngày qua, các thầy cô, học trò gặp nhau, bồi hồi đọc lại những vần thơ để nhắc nhớ kỷ niệm; viết lại đôi dòng, để  bao lớp học trò sau nầy hiểu và biết ơn những thầy cô trên quê hương Tiên Phước và    thầy cô từ nhiều miền quê khác đã đến Tiên Phước dạy học và làm thơ, trong những ngày còn gian khổ - Những bài thơ viết nên từ cuộc sống từ tình yêu thương chân thành nhất như chính tấm lòng của các thầy cô./.

Tin liên quan

Dữ liệu đang được cập nhật...