Thứ năm, 14/05/2015, 10:06:10
Select the search type
 
  • Site
  • Web
Search

Hoài xuân xứ Tiên...

Ngày đăng: 15:17 | 08/02 Lượt xem: 38

Đã bắt đầu tháng chạp, chuẩn bị tiễn biệt mùa đông để đón xuân về. Và tôi đang đi giữa phố phường nơi mảnh đất Sài Gòn phương Nam quanh năm nắng gió, lại nghĩ đến mùa đông nơi quê nhà Tiên Phước - vùng trung du với rét mướt mưa gió đang dần qua đi. Mỗi ngày đi làm, như hôm nay, tôi đã kịp nhận ra trên từng con đường ngược xuôi bao người, phố thị tất bật. Tôi lại nhớ quê tôi xứ Tiên vào những ngày tháng chạp thế này, chắc rằng những cơn gió, những hạt mưa như dịu dàng hơn cho hoa lá thắm xanh và phơi màu sắc mới, hẳn lòng ai cũng bâng khuâng xao xuyến niềm xuân...

          Sáng nay, zalo nhóm “gia đình” tôi lại rộn ràng những thông tin về vé tàu, vé máy bay, về hình ảnh Tết năm nọ năm kia... Tôi thẫn thờ nhận thông tin ấy và nhìn những bức ảnh ấy hồi lâu, nỗi nhớ thương lại trào dâng nơi khóe mắt. Vậy là đã qua rồi thời gian với đầy những lo toan bận rộn, hết năm này đến năm khác và mỗi năm lại luôn chờ một cái Tết đoàn viên. Chỉ ngần ấy thôi của những nhớ nhung và chờ đợi, lại lắng lòng dâng đầy cảm xúc nôn nao lạ thường... Nhớ cứ hễ đến tháng chạp nào đến cũng chộn rộn ngày về, rồi tháng giêng lại bịn rịn chia tay. Ai ai lập nghiệp xa quê hương cũng tranh thủ công việc, lo đặt vé cuối năm cho kịp chuyến ngày về dịp Tết. Mẹ thì cứ vài ngày lại gọi điện hỏi tôi: “Tết có về không con? Chừng nào nghỉ Tết con? Tết được về nhiều ngày không con?” Đại loại là những câu hỏi xoay quanh chuyện về Tết, nhưng mỗi ngày của tháng chạp vẫn 24 tiếng đồng hồ như mọi ngày mà sao thấy lòng ai dường như cũng vội vã, nôn nao hơn... Không riêng gì Tết, những chuyến về quê đều rưng rưng nỗi lòng người con xa xứ là tôi, bởi mỗi lần về đều thấy mẹ cha đứng ngoài ngõ đón đợi với niềm vui hiện lên từ giọng nói, nét mặt, nụ cười yêu thương dâng đầy trong mắt, lòng ấm áp lạ thường... Và, tôi nhớ, tôi ngạc nhiên cả với những đứa trẻ hàng xóm láng giềng, mới bé con ngày tôi rời khỏi nhà tha phương nay đã lớn phổng phao ra dáng những chàng trai, thiếu nữ. Rồi chúng lại chào tôi bằng “cô”, hay bằng “dì” khiến lòng tôi có lúc như chùng xuống, bởi thời gian ngoảnh đi ngoảnh lại chừng như xa xăm một thuở. Và cũng thật vui là ngày Tết, lại có những đứa trẻ nhỏ quanh xóm quê nhà nhìn mặt quen quen nhưng tôi cũng chẳng biết con cháu nhà ai lại chạy sang hân hoan khoe quần áo mới... Đi qua hơn nửa đời người, làm tôi lại chợt nhớ mình cũng từng mới là đứa trẻ ngày nào. Quê tôi xứ Tiên núi đồi ngút ngàn xanh um, có dòng sông Tiên chảy ngược ngàn, có ngõ đá men theo lối vào vườn nhà ai cũng rợp mát... Nhớ một thuở ấu thơ lon ton theo mẹ đi chợ Tết, hay ngày Tết theo cha đi thắp hương mộ phần ông bà, lắm khi lại thơ thẩn đi trên những con đường làng quanh co chơi Tết với bạn bè và tha hồ ngắm hoa lá sắc. Thời gian kỳ diệu giúp tôi cứ cất giữ và vương vít những kỷ niệm thời thơ ấu ngọt lành ấy nơi quê nhà mỗi dịp Tết đến xuân về. Rằng đó cũng là phần xác tín một nỗi nhớ xứ Tiên quay quắt trong sâu thẳm tâm hồn tôi như câu thơ của ai đó “Xưaa tôi sống trong làng/Nay làng sống trong tôi...”.

          Lập nghiệp tha phương và mỗi năm về quê ăn Tết, năm nào mẹ cũng đau đáu hỏi tôi, rằng nơi đất khách quê người cuộc sống có vất vả, khó khăn lắm không con? Tôi đã do dự mãi và trả lời mẹ bằng nhiều sự “thật, giả” khác nhau để cốt giữ cho mẹ yên lòng. Nhưng trong tâm khảm sâu xa của tôi, thật lòng thì bao nỗi bon chen, khó khăn không đáng sợ bằng sự cô đơn, buồn tủi. Nghĩa là cảm giác nơi mình ở không phải là quê hương, mà mình chỉ là khách trọ để đi tìm sự mưu sinh cuộc đời. Nơi mà mỗi con đường, mỗi góc phố hằng ngày tôi đi qua, tôi khó có thể tìm ra một dáng hình quen thuộc của quê hương, xứ sở. Vì thế, đôi khi giữa ồn ào náo nhiệt của nơi mình tìm đến lập nghiệp, trong tôi vẫn thấy mình bơ vơ lạc lõng, bởi thiếu thiếu những cái gì thân thuộc và yêu thương nhất gói trọn vẹn hai chữ “quê hương”. Vì vậy, mỗi dịp được về Tiên Phước, nhất là vào ngày Tết là tôi được “thổi bùng” trong tâm hồn tôi vốn là đứa lớn lên từ làng quê, được nuôi dưỡng bằng hạt lúa củ khoai quê nhà, được sống trong tình cảm gia đình, chòm xóm yêu thương. Để rồi lớn lên, dù đi xa bao nhiêu năm vẫn cứ muốn được “chạy” về với nguồn cội gia đình, quê hương, nhất là dịp Tết đến xuân về...

Tôi đang sửa soạn hành trang về quê nhà xứ Tiên trong dịp Tết này. Tôi đang nghĩ đến những làn mưa xuân, hoa cỏ xuân tràn từ vườn ra đồng ra đồi ra núi của mảnh đất Tiên Phước yêu thương. Và hơn cả là không khí đón xuân của gia đình tôi, quê hương tôi rộn rã mà thiêng liêng nhất. Lòng tôi lúc này bất chợt hân hoan, réo rắt từng khúc nhạc xuân. Tôi đoán rằng không chỉ lòng tôi đang hoài niệm xuân, hướng xuân mà dường như ngoài kia cây cối, vạn vật cũng đang háo hức, khấp khởi báo xuân về. Tôi chắc chắn sẽ mở rộng tầm mắt, tôi được trở về với quê nhà trong tiết trời xuân ấm áp đượm nồng tình quê. Tôi sẽ cùng bạn bè, người thân đi ngắm cảnh xuân trên chính quê hương Tiên Phước của mình. Là thăm lại những di tích lịch sử như Nhà lưu niệm cụ Huỳnh Thúc Kháng, Làng cổ Lộc Yên với những ngôi nhà cổ, những danh lam thắng cảnh như Hang Dơi, thác Ồ Ồ, bãi đá Lò Thung... của vùng đất xứ Tiên “thập ngũ tiên sa”... Tôi như thấy bản thân mình bé lại, là thuở ngày nào cùng bè bạn đang lấm lem bùn đất, chân trần chạy giữa đường làng, hay cánh đồng, chân đồi vùng đất trung du này, hay tần ngần ngắm dòng sông Tiên chảy ngược ngàn về phía tây theo ánh hoàng hôn mỗi chiều tà... Để rồi lớn lên, ra đi kiếm tìm cuộc mưu sinh đất khách quê người, lại cuối cùng là để trở về rồi lại ra đi. Ở chặng hành trình ấy, nỗi lo cơm áo gạo tiền đầy sự khắc nghiệt, âu lo cùng với những nỗi niềm luyến nhớ cội nguồn, quê hương. Cho nên, những dịp Tết về, vội vã vui cười, sum họp rồi lại vội vã ra đi. Tôi nhớ mẹ lúc nào cũng nói như dỗi hờn: “Con về được vài ngày rồi đi thêm nhớ, để mẹ lại ngóng trông...”. Bao năm rồi, lời mẹ nói ra chỉ khiến lòng tôi thêm thương thêm nhớ, để tôi đã có những ngày xuân ngày Tết là những ngày của sum họp, đoàn viên. Để tôi quý hơn bao giờ hết khoảnh khắc thiêng liêng được trở về quê nhà, lắng lòng và thắp lên những ước ao, hy vọng. Ai đã từng tha phương làm ăn kiếm sống mới hiểu được nỗi niềm của những người có đồng cảnh ngộ này. Làm sao không vui, không chờ những ngày được về quê như thế, rằng từ tháng giêng mãi đến tận những ngày cuối chạp mới về lại quê nhà. Và được đốt nén hương lên bàn thờ gia tiên, giây phút ấy làm sao không thể chạnh lòng. Rồi bữa cơm ngày tất niên là cả niềm hạnh phúc và thiêng liêng lắm, để được sẻ chia và gởi gắm biết bao tình yêu thương mà những người thân trò chuyện ấm nồng bên nhau, chan chứa tình cảm ruột rà, quê xứ...

Tôi nghĩ cuộc đời mỗi người có được bao nhiêu mùa xuân. Thời gian trôi đi thật nhanh, mới lất phất mưa xuân bịn rịn chia tay tháng giêng nay lại đón chào tháng chạp về và chuẩn bị đón Tết... Lại một năm với biết bao ước vọng tràn về. Và lòng tôi vẫn cứ hoài xuân xứ Tiên...

Tác giả: Hồ Thu

Nguồn tin: Bản tin Tiên Phước

Ý kiến bạn đọc: (0)

Thông tin (*) là bắt buộc:
Họ và tên: (*)  
Địa chỉ:
Email:
Nội dung: (*)  
Mã xác nhận (*)
 

[Trở về]

Các tin mới hơn:

Các tin cũ hơn:

BẢN QUYỀN THUỘC UBND HUYỆN TIÊN PHƯỚC - TỈNH QUẢNG NAM
Chịu trách nhiệm: Bà Lê Thị Thảo - Chánh Văn phòng HĐND&UBND huyện
Trụ sở: Văn phòng HĐND&UBND huyện Tiên Phước – 81 Huỳnh Thúc Kháng - Thị trấn Tiên Kỳ - Huyện Tiên Phước - Tỉnh Quảng Nam
Email: portal.tienphuoc@gmail.com
Tel: (84) 02353.884.228 - (84) 02353.884.804 - Fax: (84) 02353.884.228
Phát triển bởi Trung Tâm Công Nghệ Thông Tin & Truyền Thông Quảng Nam (QTI)