Thứ năm, 14/05/2015, 10:06:10
Select the search type
 
  • Site
  • Web
Search

Nhớ mùa xuân năm ấy...

Ngày đăng: 10:37 | 21/01 Lượt xem: 115

         Người đi cùng thời gian dẫu có phai màu tóc bạc vẫn nhớ về ngày xưa, nhớ những tháng năm chuyển mùa đưa con tàu đi từ quá khứ đến hiện tại mang số phận con người hướng đến tương lai. Cuộc hành trình đó có cả niềm vui nỗi buồn, nụ cười nước mắt, những thênh thang lối bước, những chông gai nếm mùi. Có chấp nhận hay không thì ngày tháng vẫn đến vẫn đi như quy luật mưa nắng của mùa. Hết lạnh đến ấm, hết hạ đến thu...hết đông đến xuân, mong xuân về đầy ắp nắng cho cành đào thêm hồng phương Bắc, cho cành mai thêm vàng phương Nam, cho đời không phai hương vị tết có nếp lá mùi bánh tét, bánh chưng. Chẳng thế mà mỗi mùa xuân đến, cây đào cây mai thành dáng hình của Tết, bánh tét, bánh chưng đậm hồn cốt xuân về. Chẳng thế mà chiều cuối năm êm như một giấc mộng, người đi xa thèm trở về nhà để được nhìn mái tóc cha phủ đầy sương trắng, đôi mắt mẹ ủ kín nỗi lo toan, để được nguyện cầu cho sự an yên trong gia đình, giữa khói trầm hương nghi ngút trước mâm cơm cúng rước ông bà tổ tiên về vui ba ngày tết, lòng bồi hồi luyến lưu năm cũ, mừng tuổi mới đón xuân sang, nhớ mùa xuân năm ấy...

         ...Mùa xuân năm ấy, ta nghe đâu đó trong tiềm thức có tiếng thời gian gõ nhịp, nhớ ngày xuân thơ bé mang áo mới mẹ mua chạy khoe khắp làng. Lớn lên theo xuân rộn ràng năm tháng, vui giữa cuộc đời bỗng chốc hóa thành thơ:

                            " Nhớ buổi ta xưa ngày mới lớn.

                               Đi giữa mùa xuân nắng mới lên.

                               Tuổi mới hai mươi trên bến lạ.

                               Phải rồi lúc ấy trời mông mênh!"

              Phải rồi lúc ấy trời mông mênh! Đất nước vào xuân mà sao không thênh thang rộng lớn được!. Lại là mùa xuân ta vào tuổi hai mươi sôi nỗi háo hức làm nghề dạy học.

                             "Ta làm người lái đò sông nhỏ.

                               Đưa khách qua sông suốt mấy mùa.

                               Khách đi trăm ngã thuyền một bến.

                               Xuân ấm về nghe đỡ gió lùa”

             Xuân 1976, xuân của hòa bình đầu tiên năm ấy, lòng người như đang có sự thay đổi lớn. Mỗi người có một con đường mới mở ra. Dẫu còn nhiều khó khăn vất vả bởi những đằng sau dằng dặc bom đạn, những vết thương trên thịt da cắt cứa, trên đồng đất núi rừng vườn tược rách nát chưa thể lành lặn. Xuân về, người ta lại phải gác đi những nỗi niềm mất mát lo toan để  lạc quan, hi vọng, tin yêu vào hành trang mới, hứng khởi trong lòng, nhanh chóng ổn định đời sống, khai hoang vỡ hóa, tấn công đồng cỏ, khôi phục sản xuất, họp chợ, mở trường, vận động con em nhân dân đến lớp.  Sau chiến tranh, người một việc, một tâm trạng. Lo sợ, có! Hân hoan, có! Nhưng rồi tất thảy bà con nhân dân chào đón chế độ mới như mừng mẹ đi chợ về. Tôi được đi học lớp bồi dưỡng giáo viên cấp 2 cấp tốc trong 3 tháng hè ở Tam Kỳ, Quảng Nam. Đến cuối tháng 8 năm 1975 về quê Tiên Phước chuẩn bị cho năm học mới 1975 - 1976, dạy học ở Trường Cấp 2 Tiên Phước. Năm học này, toàn huyện có 1 trường cấp 2; 1 trường cấp 1,2 và 17 Trường cấp 1, với 262 lớp, vận động 9262 học sinh đến trường và có 143 cán bộ, giáo viên công tác giảng dạy ở các trường học. Đây là sự cố gắng lớn của Đảng bộ, Chính quyền và Nhân dân địa phương chăm lo đến việc học.

         Xuân về, được đi dạy học là như mở cờ trong bụng, như trải lòng hơn thảy với mọi người. Dù kinh nghiệm còn ít nhưng bù lại có được một tình yêu thương hết mực với học trò. Với học sinh, tôi là người thầy chân tình, nghiêm khắc, là người bạn đồng hành gần gũi nên được các em yêu thương nể phục, phụ huynh tin yêu quý trọng.

         Năm học ấy, dạy học chưa hết học kỳ 1 thì đến tết Bính Thìn 1976. Hồi đó, lương giáo viên chỉ nhận 30 đồng đến 40 đồng một tháng, đủ để mua mỗi tháng 13 kg lương thực, trong đó chỉ có 4 kg gạo còn lại là khoai mỳ và mua thêm ít đường sữa, vải vóc nên tết đến chẳng sắm sửa được nhiều. Vậy mà chẳng ai so đo tính toán. Năm ấy, thầy trò đã dạy học đến hết ngày 27 tháng Chạp âm lịch mới nghỉ tết. Tết về, mỗi người cảm nhận được sự an lành, sống không sợ bom rơi đạn lạc là sướng lắm rồi! Đời sống còn khó khăn nên việc chuẩn bị cho tết  chẳng có gì to tát cả, thiếu mứt, thiếu hạt dưa, năm bảy gia đình chung tiền mua một con heo, làm thịt, chia nhau mỗi nhà vài ba ký, nấu ít đòn bánh tét coi như là đủ. Chợ tết vì thế cũng chỉ đông hơn ngày thường đôi chút. Nhưng vui và rộn rã hơn hết là trên các nẻo đường ven sông Trung tâm huyện lỵ treo rợp cờ tổ quốc.

            Tết về lòng người xao động rạo rực đã thi vị hóa cuộc sống nghề nghiệp trong tôi. Chỉ một cành hoa mai nhỏ đâu đó thôi cũng trở nên đầy ắp tiếng reo vui của xuân rồi! Chỉ một tấm áo cũ còn lành lặn được học sinh mặc đến lớp cũng đủ mang lại sự ấm áp lúc trời đất vào xuân còn se se lạnh. Chỉ một vài lon nếp, năm bảy cái hột vịt, một đôi nải chuối được phụ huynh rón rén mang đến biếu tặng thầy cô về vui ba ngày tết cũng tràn ngập những tình cảm chân chất mộc mạc bởi lòng " Tôn sư trọng đạo" vô tư trong sáng của phụ huynh học sinh. Những ấn tượng sâu sắc hoài niệm khó quên đó, tôi đều cất giữ kỹ càng để làm giàu có hơn vốn sống của nghề dạy học theo cách nghĩ của riêng mình để đến xuân nay đem ra kể lại...

            Chuyện kể lại rằng mùa xuân năm ấy đã theo tôi trong suốt 43 năm làm nghề dạy học. Giờ cứ mỗi độ xuân về lại nhớ đến những nhọc nhằn của người thầy đi dạy năm xưa. Chung quanh những bộn bề thiếu hụt nhưng lòng thầy cô vẫn trong veo, chẳng hề so đo tính toán. Dù cơm chưa đủ no, áo chưa đủ đẹp nhưng thầy cô chưa bao giờ than vãn, phàn nàn. Thương cho học trò cực nhọc đến lớp, người thầy luôn chăm chỉ lao động âm thầm sáng tạo, kiên trì lặng lẽ, có lúc cũng nghiệt ngã và dữ dội cốt chỉ để cho học trò lớn lên thành Người. Và thực sự các em đã thành Người. Có thể nói đó là vốn tài sản lớn nhất, quý nhất mà người thầy có được. Nó vừa là hữu hình vừa là vô hình tạo ra sự giàu có của người thầy.

           Tạo hóa đã ban tặng mùa xuân khởi đầu cho một năm thì cuộc đời đã ban tặng cho con người khởi đầu từ tuổi trẻ. Nhưng mùa xuân thì cứ đi qua còn tuổi trẻ thì ở lại một thời gian để người thầy khai tâm khai trí mới mong được tưởng thành. Chẳng thế mà ai lớn lên cũng có một người Thầy, ai cũng giữ riêng cho mình hình ảnh của người Thầy, người Thầy truyền cho ta cảm hứng về cuộc đời, cho ta những lẽ sống ở đời. Do đó, mỗi độ xuân về ông cha ta lại nhắc nhớ "Mùng Một tết cha, mùng Hai tết mẹ, mùng Ba tết thầy" để thể hiện cái đạo làm người, biết quan tâm, chăm sóc, nhớ ơn các bậc thầy cô ông bà, cha mẹ.

          Truyền thống “ Tôn sư trọng đạo” tốt đẹp đó của dân tộc ta, ngày càng được phát huy. Thời hiện đại việc nhớ ơn thầy cô giáo được Nhà nước dành hẳn một ngày 20 tháng 11 hàng năm để toàn xã hội tôn vinh người thầy thay cho ngày “Mùng Ba tết thầy” như trước đây, đã có tác dụng giáo dục động viên thầy cô ra sức thi đua hoàn thành tốt sự nghiệp trồng người. Tuy nhiên bên cạnh những mặt tích cực, việc tổ chức ngày hội Nhà giáo Việt Nam nhiều khi còn để cho đồng tiền chi phối mối quan hệ giáo dục, tạo ra những hệ lụy làm xói mòn uy tín danh dự nhà giáo. Sự ồn ào trong ngày truyền thống nhà giáo (20/11) đôi khi lại xa lạ với phẩm cách thầm lặng khiêm tốn giản dị của người thầy, để lại những ray rứt làm tổn thương đến tâm hồn người thầy mà ít ai biết đến.

          Vì thế mà mỗi lần xuân về, ta thường ôn cố tri tân, chúc mọi nhà mọi người một năm mới dồi dào sức khỏe an khang thịnh vượng, vạn sự như ý. Năm mới, bên những sắc hương của muôn loài căng tràn sức sống, lòng ta lại nghĩ đến vai trò của giáo dục và nhiệm vụ của người thầy. Xuân về, với sự giao hòa của trời đất, mùa xuân được coi là thời điểm tốt nhất để ươm mầm cây trái. Nhưng sự nghiệp trồng người thì không có mùa vụ. Người thầy sẽ là người ngày ngày ươm mầm, vun xới, chăm chút cho cây đời mãi mãi tươi xanh, góp những mùa xuân tương lai của đất nước. Tri thức nhân loại trong thời đại 4.0 hiện nay rất đa dạng, đa chiều rộng lớn và cuộc sống phía trước còn mới mẻ khó khăn đầy thách thức đang chờ đợi chúng ta, những người thầy cần ra sức khám phá như mùa xuân kia chẳng bao giờ cũ được. Chinh phục những đỉnh cao tri thức cũng là tìm đến mùa xuân tương lai cho chính mình. Mỗi thầy cô giáo và phụ huynh hãy là những người bạn đồng hành dẫn dắt, chăm sóc, giáo dục học sinh lớn khôn vững tay chèo cập đến bến bờ hạnh phúc của mùa xuân mới./-

Tác giả: NGUYỄN KHÁNH, Nguyên Hiệu trưởng Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng

Nguồn tin: Bản tin Tuyên giáo

Ý kiến bạn đọc: (0)

Thông tin (*) là bắt buộc:
Họ và tên: (*)  
Địa chỉ:
Email:
Nội dung: (*)  
Mã xác nhận (*)
 

[Trở về]

Các tin mới hơn:

Các tin cũ hơn:

BẢN QUYỀN THUỘC UBND HUYỆN TIÊN PHƯỚC - TỈNH QUẢNG NAM
Chịu trách nhiệm: Bà Lê Thị Thảo - Chánh Văn phòng HĐND&UBND huyện
Trụ sở: Văn phòng HĐND&UBND huyện Tiên Phước – 81 Huỳnh Thúc Kháng - Thị trấn Tiên Kỳ - Huyện Tiên Phước - Tỉnh Quảng Nam
Email: portal.tienphuoc@gmail.com
Tel: (84) 02353.884.228 - (84) 02353.884.804 - Fax: (84) 02353.884.228
Phát triển bởi Trung Tâm Công Nghệ Thông Tin & Truyền Thông Quảng Nam (QTI)